This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.
tôi ngồi gặm nhấm lấy tôi nhìn vai tìm dấu tay người đã vịn tôi ngồi lục lọi tìm em ngày thì mỏng mãnh và đêm thì dày quay về phía núi nhìn cây bao nhiêu nắng để lá bày biện xanh
tôi ngồi nắm lấy tay mình nghe chừng máu chảy đã thành cuồng lưu ngày vui cắn lấy vai người như giông đánh dấu xuống đồi cỏ khô bây giờ nhìn lại bây giờ mông lung một vết ghi hờ chân mây
thì thôi nắng đã nhiều ngày và mưa cũng đã dắt dây triều cường hôn vào tay áo mà thương một người xa một con đường rất xa buổi chiều còn lại tôi và hồn nhiên cây cỏ nở hoa ven đường
nghĩ đi nghĩ lại quyết tâm đặt bẩy những nhà phê bình một trăm người yêu thơ lặng thầm cũng không bằng một nhà phê bình to mồm lắm chữ
một miếng thịt làng bằng một sàng thịt chợ phen này quyết tâm bỏ thơ chợ chuyển qua thơ làng nghiên cứu thật sâu mấy ông già tiên chỉ
cẩn trọng dặn lòng cẩn trọng từng chữ viết ra xem đám phê bình sẽ nghĩ gì mà cũng khó đám phê bình có đứa trẻ kẻ già kẻ uyên thâm đứa vừa đi qua lý thuyết kẻ có tài đứa bất tài nói chung chỉ cần để ý đứa có danh
phen này thế nào chúng nó không khỏi phải lòng ông ông cũng không để ô danh chúng nó bài bản tiền phong tinh thần giải phẩu chúng nó được tiéng cách tân được tiền chăm lo mầm non văn nghệ
đm cuộc đời khốn thế mái chưa bẩy được đứa nào có lẽ thớt chưa đủ tanh ruồi chưa bay tới
may mà còn gã thiến heo ở Bến Tre gọi điện đọc lại cho nghe câu thơ trót đánh rơi trên phà Rạch Miểu "tình như cây trụ điện tưới hoài mà không xanh"
thôi thì quay về thơ chợ may ra còn có cơ được uống rượu chùa nhắm với hòn dái heo
"nghe lời em bỏ dép mang giày từ đó đôi chân trở thành nô lệ" - Phan Chí Thanh
một ngày đẹp trời gã tiên tri đến ném cho tôi đôi giày và bảo nó sẽ mang mày đến chân trời của tự do
hạnh phúc tôi háo hức gọt đôi bàn chân mình và lên đường con đường xếp lớp những gã tiên tri
xích vào vai đôi giày chào mời người qua lại
chấp chới một đường chân trời mờ tỏ thanh xuân và giấc mơ chỉ tội nghiệp đôi bàn chân quê kiểng không dám rút ra khỏi đôi giày vì trăm vết sẹo những vết sẹo mang hình giấc mơ
trước ngày Jesus chịu đóng đinh còn có bằng hữu rửa chân xức dầu ngày Thích Ca khai sinh mỗi bước chân trần nở một đóa sen
dường như các vị đều đi chân trần
vinh danh thánh thần tự do tự tại
những ngôi đền lung linh ánh sáng
thơm ngát trầm hương những thiên thần bay bằng cánh nên không bao giờ đạp cứt bài thánh ca nhiều âm vực sợ lạc mất tiếng mình đám ca nhi gởi lời riêng về phía đêm chiêm bái một vùng bóng tối
những tiên nữ cả cười về bài bài tụng ca của đám thi nhân mỹ từ như chiếc bao cao su dùng lại nhiều lần chạm trổ linh vật trên đền đài yêu đương từ bóng con ngựa bất kham trong ngày động cỡn
một đoàn hành hương vác thánh giá qua những trời lưu lạc những đôi giày trận một cuộc thập tự chinh một miền đất hứa sau lưng đêm nuốt dần ký ức trước mặt con đường hoang hoải
lo toan sẽ không còn chiến tranh và cơ hội phục thù
đám hình nhân vật vờ trọ trên vườn nhà cha mẹ giải đoán những giấc mơ đặt cược đồng bạc bán đất cuối cùng vào canh đề đen đỏ đám thổ thần cát cứ trên những đám đất cằn cứ trở mùa là nhớ mùi thuốc súng mang đại bác bắn lên trời cao đám hoa lửa như một lời khải thị tự do
cánh dù che nửa cơn mưa nửa phần còn lại ướt vừa phía tôi che nghiêng thì lỗi với đời che cho thẳng thớm thì trời mưa nghiêng cánh dù che một trượt phiền mưa năm bảy hướng vô duyên cánh dù
Mắt
Hạt buồn bắt rễ khoé mi Ngày xanh xưa chẳng hồ nghi gieo mầm Bây giờ đã nửa trăm năm Rễ in thành vết nụ mầm chưa xanh
Thời sự
Càng ngày phố mới vui ra Để tôi ngộ độc bởi hoa xứ người Càng ngày con gái càng tươi Để tôi lẩn thẩn như người cõi trên Càng ngày chợ cũ ế thêm Tình qua phố khác Buồn lên ngõ này
Cũng để mà về
ra đi, cũng để mà về ba lời hẹn bốn lời thề khơi khơi buồn chưa tròn một canh chơi đi là đi đứng lơi bơi rồi về ba lời hẹn bốn lời thề nụ cười chóng chánh bốn bề đánh rơi thì đi cho trọn cuộc chơi
Thơ viết cho cháu
Lỡ kêu cha cháu bằng anh muốn. Hay không muốn. Ta thành chú thôi! trăng lên đêm lại khuya rồi thơ buồn không dám nói lời gió trăng thôi tha cho chú một lần để con tim đập không cần ăn năn
ngày có tới ba mùa xuân thì đã trọng sớm mai nói chuyện với gió bấc bằng tiếng ho trong cổ họng buổi trưa nưng nức nắng còn một buổi chiều chưa biết mưa gió gì đây
năm còn mới việc vàng chưa phải vội làng vừa u ầm tế xuân rồi lại sắp thanh minh gán cho gió mưa nỗi muộn phiền của mình nên những ngày mới chần chừ dến với nỗi lo bị ức hiếp
mộ còn thơm mùi nhang mới dủ dẽ nở những nụ cuối cùng tháng ba như một lằn đạn cày lên từ tấm bia của thế kỷ trước bây giờ còn mùi thuốc súng
cô gái bước ra từ xóm nhà sau nghĩa trang Tân Hạnh quần jeans áo dây gởi lại cho oan hồn uổng tử và những chú bò hiền một mùi khuynh diệp rất thơm vẫy tay chào những vạt ruộng cuối cùng
Tóm tắt bài thuyết minh về huyền thoại Sông Hàn của Đội Pháp _Giải nhất hội thi phao hoa quốc tế tại Đà Nẵng _
Thành phố Đà Nẵng Cấp đất cho Lạc Long Quân làm nhà gã cho bà Âu Cơ đẻ ra trăm trứng một ngày Lạc Long Quân nổi hứng bán nhà đi uống bia ôm Bà Âu Cơ và trăm người con khóc nước mắt chảy thành con Sông Hàn
Người thơ Anh là người đã để đậm dáu án trong thế hệ của mình Và cả thế hẹ chúng tôi (bạn có thể nói trong đó không có bạn ) anh viết hồn nhien tự tại yêu người yêu đời "cON ngựa thồ em quất trúng ngang lưng vẫn hí gọi cổ xe tình hoạn nạn" bài thơ này tôi viết tặng anh nhưng thực ra nó cô đúc những ý tưởng của chính anh
Trần Thiên Thị
GỞI VỀ HOÀNG LỘC
không ngại một lời quê đã cũ không ngại một lời buồn giữa phố người vui anh trãi chiếu ra mời các em vào tiệc
"tình vụng như rượu nồng lỡ sặc hồng nhan ơi em có thương dùm"
yêu ai cứ bảo rằng yêu như lời mẹ dặn 6 giờ sáng dậy vừa ăn sáng vừa làm thơ chuẩn bị đi làm không quên nhắn bạn tìm bài thơ thất thổ
cứ sợ mất đi nỗi buồn quên đi nỗi nhớ bao nhiêu năm một khúc nguyệt cầm
gió rồi sẽ thổi tắt ngọn đèn mà không có oxy thì ngọn đèn cũng không cháy được ngửa hai bàn tay tình ra phía trước cứ muốn níu người đi lại đi qua
chẳng kể sông dài núi cao một đời thua thắng kể chí mình với Quan Công chẳng để mà buồn chẳng hồ nghi chi chuyện con rồng ấn tín trao người đổi một nụ hoa vàng cuối phố
"tình vụng như rượu nồng lỡ sặc hồng nhan ơi em có thương dùm"
này Cửu ca với lời trong đục giư lặng yên cho cỏ nội hoa ngàn
thôi thì anh cứ đi vội lên một chút may ra còn gặp nàng đẻ đừng tiếc buổi chia tay ở cửa địa đàng mình quên đánh dấu nên cứ phải nhìn bừa nhận ẩu ngươi đàn bà nào cũng ngỡ là em
bỏ quên một gã làm thơ và bài thơ trên bến Cấm không cần ai trông nước vẫn xiết bờ tre và măng vẫn mọc con gà con đêm ngủ quên trên đồng hoang thai đẻ ra chiếc trứng diều hâu đêm nở ra từ đôi cánh chú gà líp chíp dắt theo đàn con ác mộng
bỏ quên trên bờ cát những dấu chân thon người con gái trở về những gót chân màu hồng vẫn mê mãi ra đi từ đó bài thơ nồng hương xuân thì và gã làm thơ một mình trên bờ sông nói điều gì không ai hiểu được
bỏ quên lời mẹ dặn trong bờ tre mãnh lụa hồng trong góc bếp co gái nằm yên trên nệm trắng cuộc chờ chừng đã dài ba mươi tư năm chuyến đi dài như đêm từ bên này sang bên kia một bờ vai cơn đói chừng kéo dài ba mươi tư năm cuối cùng cô gái tìm ra chiếc quần jean trong ngăn đông tủ lạnh
buổi chiều hôm ấy mặt trời đã không lặn những tượng thần đông phương đầy thương tích tụ về đây canh chừng để không một ai ngủ gục
người đàn bà chừng đã ngồi ở đây từ thế kỷ trước bền bĩ phục thù gã trai trẻ mới bước vào xăng xái đi tìm cơ hội
không một cơn ác mộng nào được phép quấy rầy hai mẹ con người đàn bà vượt thoát ra khỏi đêm đám bạn bề tôi vượt thoát ra khỏi Sài gòn như mình đã đến gần thế giới tự do
Pnom penh hai triệu chiếc đầu lâu phát sáng để nơi này không có đêm hai anh Tàu ngồi ghi kỹ càng từng ván thắng thua tính ăn chắc trong mỗi lần đặt cược
tôi vô duyên làm người sầu muộn nhớ về cánh rừng Miên chặt trụi trãi dài trên nhưng đường đi thơ thớt vài tàng thốt nốt như những ông hộ pháp buồn trước chùa tháp rêu phong
cô gái thò tay vào đông ticket của mẹ nói với tôi bằng tiếng Việt: "chổ của anh không phải ở đây" chợt ngộ ra mình như con bọ chét chú chó cưng vô tình mang vào phòng khách
nhẹ tay vẽ một trái tim lòng hơ hãi chẳng vẹn nguyên nét người nghe từ ngàn dặm xa xôi vẽ lại đây một làn môi rất hồng mỗi người một lối phong trần xin ngồi vẽ lại dấu chân giang hồ mây dừng chân ải Nam Ô dự mưa đón một người về mùa sau nhẹ tay vẽ lại lòng nhau bình an trên những chuyến tàu cô đơn
"con sâu răng cứ đến chiều cứ rưng rức nhớ đủ điều rồi đau "
mớ hồi ức như một con sâu răng mai phục trong hàm răng buồn vui mặn nhạt là trở mình sinh sự
cô gái ăn tô mỳ Quãng với 20 trái ớt cô gái ăn 4 bát cơm hến xong còn đòi chè 20 món cô gái ăn măng đắng muối vừng mắt khén tất cả đã ra đi chỉ còn con sâu răng ở lại
chiều 27 tết ngồi ngó lá bàng rơi một nửa thi nhân một nửa doanh nhân một nửa tình nhân tác hợp chân dung gã bất phùng thời
ngưới ta nói năm nào bàng rụng lá không đều năm sau cây rất nhiều sâu thế mà cái đám chè cháo đồng loạt ra đi còn bỏ lại đây tôi với con sâu răng nuôi nhau như nỗi buồn lưu cửu
thôi thì đói ăn rau đau uống ruợu nói chuyện với đầu gối tưới vào gốc cây trụ điện mai kia là đã tết rồi biết đâu trời cho chút lộc
cái răng sâu nhổ đi thì tiếc để lại thì đau lặn lội cả năm tiền không có mà cao răng thì nhiều ôi thân thế đứng lêu bêu như hàng răng tháng chạp làm mồi cho cửa hàng nha chu
cần một nhà tư vấn răng cần một nhà tư vấn vệ sinh xin hỏi quí thầy sau mỗi bận say mỗi bận làm tình sức đâu mà con đánh răng súc miệng ?
thắp một nén nhang vái hờ ông thổ dịa phúc thần nếu có một điều ước giờ này chỉ xin ươc ngay là dứt được cơn đau răng