Sign up

This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.

TRANG CHíNH | ALBUMS | FLICKR | ADMIN | MOBILE
Tự giới thiệu

My photo


trần thiên thị
chổ ngụ: đà nẵng
liên lạc: tthienthi@yahoo.com

Hình ảnh Flickr gần đây
 
tìm kiếm
lịch
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
các chủ đề gần đây nhất
Ngôi đọc thơ Hoàng Lộc
ĐÊM PÁC NGOÀI
nắm lấy tay mình
VỀ LẠI ĐÀ LẠT
TRĂNG CÔ QUẢ
BUỒN SO LE
thơ đến từ âm mưu đánh bẩy nhà phê bình
TRÌNH DIỄN MỘT NỖI BUỒN
VIN VÀO GIẤC MƠ MÀ HÁT
BÌNH YÊN SA MẠC
các góp ý gần đây nhất
essay writing service: That is no matter what is your academic paper's topic because professional custom firms propose...
english essays paper: New europe essays paper writing organizations emerge every day. It's just because people need...
Mara30Quinn: Some time ago I've been written the book reports essay . Thus, I could say that such papers...
online essays: I usually suggest students to buy essay samples because it's a correct resolution for people...
Custom term paper writing service: Are unable to accomplish essays? Do not be disappointed. There are folks, who can always assist...
college term paper: We offer college students around the world to buy essay service of perfect standards and for...
essays online: College students look for a proper way to resolve their research papers writing difficulties....
creative-writing essays: Difficulties don't influence on you? So, you are ready to complete the religion essay. Or maybe,...
essays online: If you want to build great career, you will be able to buy essays online at paramount...
tranthienthi: mưa quá cho mượn bài thơ anh nhaauk đở nghe T3 
xuất bản tin
RSS 0.90
RSS 1.0
RSS 2.0
Atom 0.3
lưu trữ
October 2011
July 2011
October 2010
June 2010
May 2010
April 2010
March 2010
February 2010
December 2009
November 2009
August 2009
July 2009
June 2009
May 2009
April 2009
March 2009
February 2009
January 2009
December 2008
November 2008
October 2008
September 2008
August 2008
July 2008
June 2008
May 2008
April 2008
March 2008
February 2008
January 2008
December 2007
November 2007
October 2007
September 2007
August 2007
July 2007
April 2007
categories
thơ [33]
thơ [166]
bài đăng trên đamau.org [18]
bài đăng trên gio-o.com [7]
Lục bát trần thiên thị [5]
Thơ hay của bạn [2]
bài đăng trên văn chương Việt [6]
bài đăng trên tienve.org [13]
bài đăng trên epoestry [0]
bài đang trên giaocam [0]
liên kết cá nhân
Chung
Đọc TTThị trên tienve.org
Thơ TThị trên văn chương Việt
những bài trên damau.org
ttt yahoo 360
đọc thơ trần thiên thị từ giao cảm saigonline
đọc thơ trần thiên thị từ epoetry2
đọc thơ trần thiên thị từ epoetry1
ttthi gio-o.com
gio-o
trang của bạn bè
đến những trang có thơ trần thiên thị
Trạng thái của blog
Tổng số bài viết: 249
Tổng số góp ý: 1911
Tổng số trackbacks: 0
Tổng số lượt xem bài: 38.964

Powered by Vnweblogs

Ngôi đọc thơ Hoàng Lộc

tranthienthi 17 October, 2011 11:45 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (2) Bản inBản in

Đà nẵng trời mưa dầm dề ngồi đọc lại VỀ HỘI AN UỐNG RƯỢU ĐỢI NGƯỜI của Hoàng Lộc và cảm giác như ấm lại.

Mời các bạn chia một ly 

về Hội An uống rượu đợi người

Hoàng Lộc

 

đời nhỏ tưởng chừng đôi hớp rượu

ai hay sầu chật một hồn sầu

ta kiếm quẩn quanh trời cố xứ

hồng nhan hồng nhan ta chiêm bao

 

nhớ em nhớ suốt mùa lưu viễn

ta đây đâu khác đứa cùng đường

thế sự nhi nhô loài mắt trắng

ngựa què, ta cũng mỏi tay cương

 

nhớ em nhớ buổi trăng tàn khuyết

quán cuồng hào sĩ cũng rưng rưng

như ta dễ một lần ta khóc (mà khóc !)

em hát liêu trai khúc nguyệt cầm

 

về đây chợt ngó trường giang rộng

ngứa cổ cười khinh mùa phong yên

nương tử - tài hoa anh đã cạn

rượu buồn đâu dám đợi tay em

 

cố hương chừ một ta say khướt

thôi trăng rồi cũng lấp đầu non

tình vụng như rượu nồng, lỡ sặc

hồng nhan ơi, em có thương giùm ?

 

ĐÊM PÁC NGOÀI

tranthienthi 27 July, 2011 11:56 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (0) Bản inBản in

Đêm Pác Ngoài

đêm ở Pác Ngoài
cổ tích quay tròn võ trấu
thật giả rượu ngô
ngửi lại môi người

ông già họ Ma
hơn thua
rượu mình
rượu bạn
cuối cùng chỉ say đôi môi

mai đưa em về bên ngoại Ngân Sơn
dợi nước sông Bằng cho em rửa chân
dợi nước sông Gâm cho em rửa mặt

cắc cớ lòng núi cao sông cạn
cắc cớ dòng nhánh bắc nhánh đông
bể trên rừng
cắc cớ long đong

mai về làm nhà ở triền đông
cho em tránh nắng buổi mai
kia về làm nhà ở triền tây
cho em tránh nắng buổi chiều
đêm nhờ vả làn da thắp sáng

trồng thật nhiều ngô
cho mùa rượu mới
cho đôi môi cả bốn mùa thơm

đèo Giàng
đèo Gió
gõ chiếc trống lùng tung
mà chẳng dám nhìn nghiêng ngửa
mỗi cô gái Táy đều có con dao sau lưng

sau mình cô em nửa Kinh nửa Nùng
tươi như lá rừng đông bắc
chẳng biết điên lúc nào

phải chi lòng cứ như mùa xuân
cập kỳ đúng hẹn
lại nở hoa ngan ngát giữa rừng

phải chi em cứ như là trăng
sóng sánh vàng mỗi đêm mười bốn
tôi trở về tìm lại mùi rượu ngô
đêm Pác Ngoài Ba Bể

trần thiên thị

nắm lấy tay mình

tranthienthi 13 July, 2011 14:37 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (2) Bản inBản in

tôi ngồi gặm nhấm lấy tôi
nhìn vai tìm dấu tay người đã vịn
tôi ngồi lục lọi tìm em
ngày thì mỏng mãnh
và đêm thì dày
quay về phía núi nhìn cây
bao nhiêu nắng
để lá bày biện xanh

tôi ngồi nắm lấy tay mình
nghe chừng máu chảy đã thành cuồng lưu
ngày vui cắn lấy vai người
như giông đánh dấu xuống đồi cỏ khô
bây giờ
nhìn lại bây giờ
mông  lung một vết ghi hờ chân mây

thì thôi nắng đã nhiều ngày
và mưa cũng đã dắt dây triều cường
hôn vào tay áo mà thương
một người xa
một con đường rất xa
buổi chiều còn lại tôi và
hồn nhiên cây cỏ nở hoa ven đường

trần thiên thị

VỀ LẠI ĐÀ LẠT

tranthienthi 07 October, 2010 18:59 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (1) Bản inBản in

Về Lại Đà Lạt
Trần Thiên Thị
 

hai bàn chân

như hai mũi kim đan vào cỏ xanh

mà chiều thì không phải

được dệt nên từ những bước quay về


thao trường và ngọn lửa

truyền cho nhau qua hai bàn tay

nóng ran

ngày mười lăm

mười bảy


phía mà con mắt

không thể nhìn xa hơn một lời hẹn

buổi sang Cam ly

buổi chiều Đa thiện

mê mãi lên đường

hành trang không có gì

ngoài hơi ấm mang theo


phía mà ngày trở lại

đã không là quá vãng

đâu như

tiếng cười

tiếng hát

vẫn lung linh

có một cao nguyên

và mùa thu của chính mình


thì thôi cứ để cho người rào lại đồi cù

ta em còn lại

một nụ hoa nở nhờ

ven hàng rào quán trọ

một con gà trên nóc chuông nhà thờ

quay quắt gọi bình minh


thì thôi nước hồ có cạn

nàng xuân hương không về đây tắm

ta vẫn còn em

khi chiều đổ xuống

đã trở về và nhớ thương nhau


bốn mươi năm

đủ cho hai lần làm thanh niên

đủ cho hai lần cưới vợ

mà vẫn chưa đủ già

để ngừng than thở chuyện yêu đương


người ta đã mở thêm một con đường vào Đà Lạt

con đường đi qua Khánh Vĩnh

gần hơn 100 cây số

đã sẳn chiêc ba lô

chỉ chờ một cái vẫy tay

ta lại lên đường


Trần Thiên Thị

TRĂNG CÔ QUẢ

tranthienthi 30 June, 2010 16:06 bài đăng trên đamau.org Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (2) Bản inBản in

Trăng

Trần Thiên Thị

đã mấy ngàn năm
chúng nó chơi trăng
và để lại đây một người đàn bà cô quả


mùng một làm dáng lưỡi trai
mùng hai làm duyên lá lúa
son phấn rằm
và cười một mình


Hàn nhìn trộm cái khuôn vàng
Lý dành làm người đầu tiên
bao nhiêu cuộc tình chưa một lần sinh nở


thôi này trăng
người đi kẻ ở
thì hãy cố công giữ nước triều cường
thời của nữ quyền cần quái gì người thương


học tập mẹ của Phù Đổng Thiên Vương
mà đẻ ra một đứa
nhỡ đêm mất đèn
soi đường giúp thằng say rượu


nhắn chúng bay
đám làm thơ vô đạo
chơi trăng rồi lại quên trăng
mấy triệu năm sao dám gọi chị Hằng




.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị


 

)

BUỒN SO LE

tranthienthi 16 June, 2010 14:37 bài đăng trên gio-o.com Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (0) Bản inBản in

trn thiên th

BUN SO LE


bó đũa ngày mẹ mua về
tinh tươm
đều đặn
không biết chúng đã đi bao chặng xa gần
mà bây giờ
đứa dài đứa ngắn
so mãi vẫn chưa tìm ra đôi ra cặp

bao nhiêu năm đồng hành
buồn vui
cay đằng
chưa khỏi ưu tư một lẽ ngắn dài

biết vậy em chọn đi với tôi
trông chờ một ngày
cuối con đường có khi tôi trẻ lại
để khỏi bận lòng
rằng chú
rằng anh

người ta nói
cầm đôi đũa so le
thì một đời chậm lụt
ơn trời
em chẳng so đo
chìa cho tôi bàn tay đêm trước


trn thiên th

http://www.gio-o.com/TranThienThi.html

© gio-o.com 2010

 

thơ đến từ âm mưu đánh bẩy nhà phê bình

tranthienthi 11 June, 2010 20:58 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (3) Bản inBản in







Thơ đến từ
âm mưu đánh bẩy những nhà phê bình



nghĩ đi nghĩ lại
quyết tâm đặt bẩy những nhà phê bình
một trăm người yêu thơ lặng thầm cũng không bằng một nhà phê bình
to mồm
lắm chữ

một miếng thịt làng
bằng một sàng thịt chợ
phen này quyết tâm bỏ thơ chợ
chuyển qua thơ làng
nghiên cứu thật sâu mấy ông già tiên chỉ

cẩn trọng
dặn lòng cẩn trọng
từng chữ viết ra
xem đám phê bình sẽ nghĩ gì
mà cũng khó
đám phê bình có đứa trẻ kẻ già kẻ uyên thâm đứa vừa đi qua lý thuyết
kẻ có tài đứa bất tài
nói chung chỉ cần để ý đứa có danh

phen này thế nào chúng nó không khỏi phải lòng ông
ông cũng không để ô danh chúng nó bài bản tiền phong
tinh thần  giải phẩu
chúng nó được tiéng cách tân
được tiền chăm lo mầm non văn nghệ

đm
cuộc đời khốn thế
mái chưa bẩy được đứa nào
có lẽ
thớt chưa đủ tanh
ruồi chưa bay tới

may mà còn gã thiến heo ở Bến Tre gọi điện đọc lại cho nghe câu thơ
trót đánh rơi trên phà Rạch Miểu
"tình như cây trụ điện
tưới hoài mà không xanh"


thôi thì
quay về thơ chợ
may ra
còn có cơ
được uống rượu chùa
nhắm với hòn dái heo

trần thiên thị

TRÌNH DIỄN MỘT NỖI BUỒN

tranthienthi 08 June, 2010 17:24 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (5) Bản inBản in

trình diễn một nỗi buồn





có một lần
tôi trở về trên cánh đồng
giấu chiếc liềm sau lưng
bơ vơ vàng màu lúa chín

vẽ một cánh đồng trơ cuống rạ
là ngày hôm sau của khuôn mặt mình

tiếng rỏn ràng
nằm lại ven đường
những vết thương
chưa bao giờ thành sẹo

có những lúc
tôi ngồi tô vàng
kẻ xanh lên những dòng thơ
những xác trẻ vô danh ngã màu tím tái

những khuôn mặt màu hồng
phút chốc xanh xao
làm thế nào để gán vào mỗi chữ một tiếng rên

sóng cố công đọc lên nỗi bơ vơ
cuối cùng đã quấy rầy biển cả
đêm không thể nghe bằng đôi mắt khép

có những lúc muốn đặt mìn vào hoa
để có thể vừa nghe tiếng vọng
vừa ngửi mùi thơm
nỗi buồn hai trong một

chim trọ lại chốn nào trên đường thiên di
mê mãi giấc người  trên nôi gió
thắt bện linh đinh mấy sợi tao trời

thè lưỡi liếm vào cuống rốn
để có thể nhớ một ngày xưa
đã từng mặn nhạt

chiều nay tôi một mình ra chợ
âm mưu trình diễn một nỗi buồn

trần thiên thị

VIN VÀO GIẤC MƠ MÀ HÁT

tranthienthi 17 May, 2010 13:35 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (1) Bản inBản in

VIN VÀO GIẤC MƠ MÀ HÁT



những nụ cười mặc đồng phục
đứng xếp hàng cuối phố
chờ đến lượt buồn vui

những cơn giông hằm hè sau núi
ngã giá một cơn mưa
xem chừng tháng tư chưa đủ ngày đủ tháng

có phần tôi trong bửa trưa nhà người
mùi cá kho vừa chín tới
bao nhiêu dặm đường
để cơn gió kịp mang một niềm vui về trong ngõ nhỏ

không biết có còn nguyên vẹn
hay là gió đã đánh rơi
lời đáp từ dưới gót chân
ngày nào em tung tăng

đêm
chỉ có đêm là còn nguyên vẹn
hình dáng một cơn gió nồm
hình dáng một chỗ nằm
trước giờ nắng kịp mang đi

em để dành phần tôi
trong buổi cơm trưa cơm chiều
và tôi để dành em
cho giấc mơ mai sau
ngắn dài chưa hình dung tường tận

phần cho nhau không đợi nhiều đợi ít
còn trong vạt áo
long đong
biển vẫn săn mùa gió nồm
tôi vẫn chờ đến đêm
vin vào giấc mơ mình mà hát

trần thiên thị

BÌNH YÊN SA MẠC

tranthienthi 07 May, 2010 09:11 bài đăng trên đamau.org Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (2) Bản inBản in

BÌNH YÊN SA MẠC


cố dàn hòa với cây lim sặt
lòng tri ân chưa đủ
cho một mùa hoa vàng

ngả ba
mưa gió đã qua mùa
em bỏ xóm đi theo bao lời gọi
nào có hay
cái chết ám muội của cây xoài cơm

nắng mưa vẫn về không ai chờ
không tìm được một người để yêu
cuối cùng
không có cả một người ghét bỏ

ai đã thắp cho buổi chiều
thứ ánh sáng không từ mặt trời
ký ức một vì sao
đã ra đi từ muôn ngàn năm trước

nụ cười vãng lai không thể nào gây gổ
không có cơ hội làm lành
không thể đánh dấu trên bình yên sa mạc

sẽ khủng khiếp biết bao nhiêu
khi không còn khói bụi
tiếng í ới đầu chợ Cây Me
và một bờ vai trần mỗi ngày em đi chợ

trần thiên thị

TỪ CHUYỆN ĐÔI GIÀY

tranthienthi 23 April, 2010 19:35 bài đăng trên đamau.org Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (0) Bản inBản in

Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Từ chuyện đôi giày

Trần Thiên Thị Chia sẻ với bạn bè0 bình luận ♦ 23.04.2010


"nghe lời em
bỏ dép mang giày
từ đó
đôi chân trở thành nô lệ"
- Phan Chí Thanh
 

một ngày đẹp trời
gã tiên tri đến
ném cho tôi đôi giày
và bảo
nó sẽ mang mày đến chân trời của tự do

hạnh phúc
tôi háo hức gọt đôi bàn chân mình
và lên đường
con đường xếp lớp những gã tiên tri

xích vào vai đôi giày
chào mời người qua lại

chấp chới một đường chân trời mờ tỏ
thanh xuân
và giấc mơ
chỉ tội nghiệp đôi bàn chân quê kiểng
không dám rút ra khỏi đôi giày
vì trăm vết sẹo
những vết sẹo mang hình giấc mơ

trước ngày Jesus chịu đóng đinh
còn có bằng hữu rửa chân xức dầu
ngày Thích Ca khai sinh
mỗi bước chân trần nở một đóa sen

dường như các vị đều đi chân trần

vinh danh thánh thần
tự do tự tại


những ngôi đền
lung linh ánh sáng

thơm ngát trầm hương
những thiên thần bay bằng cánh
nên không bao giờ đạp cứt
bài thánh ca nhiều âm vực
sợ lạc mất tiếng mình
đám ca nhi
gởi lời riêng về phía đêm
chiêm bái một vùng bóng tối


những tiên nữ cả cười
về bài bài tụng ca
của đám thi nhân
mỹ từ
như chiếc bao cao su
dùng lại nhiều lần
chạm trổ linh vật
trên đền đài yêu đương
từ bóng con ngựa bất kham
trong ngày động cỡn


một đoàn hành hương
vác thánh giá qua những trời lưu lạc
những đôi giày trận
một cuộc thập tự chinh
một miền đất hứa
sau lưng đêm nuốt dần ký ức
trước mặt
con đường hoang hoải

lo toan sẽ không còn chiến tranh
và cơ hội phục thù


đám hình nhân
vật vờ trọ trên vườn nhà cha mẹ
giải đoán những giấc mơ
đặt cược đồng bạc bán đất cuối cùng
vào canh đề đen đỏ
đám thổ thần
cát cứ trên những đám đất cằn
cứ trở mùa là nhớ mùi thuốc súng
mang đại bác
bắn lên trời cao
đám hoa lửa
như một lời khải thị tự do




.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị


 




Năm bài lục bát

tranthienthi 21 April, 2010 14:44 Lục bát trần thiên thị Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (1) Bản inBản in

-->
 a-  A+ 
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

5 bài lục bát

Trần Thiên Thị Chia sẻ với bạn bè0 bình luận ♦ 21.04.2010


Vô duyên cánh dù


cánh dù che nửa cơn mưa
nửa phần còn lại ướt vừa phía tôi
che nghiêng thì lỗi với đời
che cho thẳng thớm thì trời mưa nghiêng
cánh dù che một trượt phiền
mưa năm bảy hướng
vô duyên cánh dù



Mắt


Hạt buồn bắt rễ khoé mi
Ngày xanh xưa
chẳng hồ nghi gieo mầm
Bây giờ đã nửa trăm năm
Rễ in thành vết nụ mầm chưa xanh



Thời sự


Càng ngày phố mới vui ra
Để tôi ngộ độc bởi hoa xứ người
Càng ngày con gái càng tươi
Để tôi lẩn thẩn như người cõi trên
Càng ngày chợ cũ ế thêm
Tình qua phố khác
Buồn lên ngõ này



Cũng để mà về


ra đi,
cũng để mà về
ba lời hẹn
bốn lời thề khơi khơi
buồn chưa tròn một canh chơi
đi là đi đứng lơi bơi rồi về
ba lời hẹn bốn lời thề
nụ cười chóng chánh bốn bề đánh rơi
thì đi cho trọn cuộc chơi



Thơ viết cho cháu


Lỡ kêu cha cháu bằng anh
muốn. Hay không muốn.
Ta thành chú thôi!
trăng lên
đêm lại khuya rồi
thơ buồn không dám nói lời gió trăng
thôi tha cho chú một lần
để con tim đập không cần ăn năn




.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị


 

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.




THÁNG BA Ở RỪNG TÂN HẠNH

tranthienthi 08 April, 2010 09:26 Lục bát trần thiên thị Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (0) Bản inBản in

Tháng ba
Ở Rừng Tân Hạnh





ngày có tới ba mùa
xuân thì đã trọng
sớm mai nói chuyện với gió bấc
bằng tiếng ho trong cổ họng
buổi trưa nưng nức nắng
còn một buổi chiều
chưa biết mưa gió gì đây

năm còn mới
việc vàng chưa phải vội
làng vừa  u ầm tế xuân
rồi lại sắp thanh minh
gán cho gió mưa nỗi muộn phiền của mình
nên những ngày mới chần chừ
dến với nỗi lo bị ức hiếp

mộ còn thơm mùi nhang mới
dủ dẽ nở
những nụ cuối cùng
tháng ba
như một lằn đạn
cày lên từ tấm bia của thế kỷ trước
bây giờ còn mùi thuốc súng

cô gái bước ra
từ xóm nhà
sau nghĩa trang Tân Hạnh
quần jeans
áo dây
gởi lại cho oan hồn uổng tử
và những chú bò hiền
một mùi khuynh diệp rất thơm
vẫy tay chào
những vạt ruộng cuối cùng

trần thiên thị

HUYỀN THOẠI SÔNG HÀN

tranthienthi 28 March, 2010 22:09 Lục bát trần thiên thị Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (3) Bản inBản in

 

Tóm tắt bài thuyết minh về huyền thoại Sông Hàn
của Đội Pháp _Giải nhất hội thi phao hoa quốc tế tại Đà Nẵng _

Thành phố Đà Nẵng
Cấp đất cho Lạc Long Quân làm nhà
gã cho bà Âu Cơ
đẻ ra trăm trứng
một ngày Lạc Long Quân nổi hứng
bán nhà
đi uống bia ôm
Bà Âu Cơ và trăm người con khóc
nước mắt chảy thành con Sông Hàn

GỞI VỀ HOÀNG LỘC

tranthienthi 28 March, 2010 17:49 Lục bát trần thiên thị Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (1) Bản inBản in

HOÀNG LỘC

Người thơ
Anh là người đã để đậm dáu án trong thế hệ của mình
Và cả thế hẹ chúng tôi
(bạn có thể nói trong đó không có bạn )
anh viết hồn nhien tự tại
yêu người
yêu đời
"cON ngựa thồ em quất trúng ngang lưng
 vẫn hí gọi
cổ xe tình hoạn nạn"
bài thơ này tôi viết tặng anh
nhưng thực ra
nó cô đúc những ý tưởng của chính anh

Trần Thiên Thị




GỞI VỀ HOÀNG LỘC


không ngại
một lời quê đã cũ
không ngại
một lời buồn
giữa phố người vui
anh trãi chiếu ra
mời các em vào tiệc

"tình vụng như rượu nồng
lỡ sặc
hồng nhan ơi
em có thương dùm"

yêu ai cứ bảo rằng yêu
như lời mẹ dặn
6 giờ sáng dậy
vừa ăn sáng
vừa làm thơ
chuẩn bị đi làm
không quên nhắn bạn tìm
bài thơ thất thổ

cứ sợ
mất đi nỗi buồn
quên đi nỗi nhớ
bao nhiêu năm
một khúc nguyệt cầm

gió rồi sẽ thổi tắt ngọn đèn
mà không có oxy
thì ngọn đèn cũng không cháy được
ngửa hai bàn tay tình ra phía trước
cứ muốn níu người
đi lại
đi qua

chẳng kể sông dài
núi cao
một đời thua thắng
kể chí mình với Quan Công
chẳng để mà buồn
chẳng hồ nghi chi chuyện con rồng
ấn tín trao người
đổi một nụ hoa vàng cuối phố

"tình vụng như rượu nồng
lỡ sặc
hồng nhan ơi
em có thương dùm"

này Cửu ca với lời trong đục
giư lặng yên cho cỏ nội hoa ngàn

thôi thì anh cứ đi
vội lên một chút
may ra còn gặp nàng
đẻ đừng tiếc
buổi chia tay ở cửa địa đàng
mình quên đánh dấu
nên cứ phải
nhìn bừa
nhận ẩu
ngươi đàn bà nào cũng ngỡ là em

trần thiên thị

THÌ RA SÔNG VẪN CHẢY

tranthienthi 22 March, 2010 15:14 Lục bát trần thiên thị Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (5) Bản inBản in

THÌ RA SÔNG VẪN CHẢY

bỏ quên
một gã làm thơ và bài thơ trên bến Cấm
không cần ai trông
nước vẫn xiết bờ tre
và măng vẫn mọc
con gà con đêm ngủ quên trên đồng
hoang thai
đẻ ra chiếc trứng diều hâu
đêm nở ra từ đôi cánh
chú gà líp chíp dắt theo đàn con
ác mộng

bỏ quên
trên bờ cát
những dấu chân thon
người con gái trở về
những gót chân màu hồng
vẫn mê mãi ra đi
từ đó
bài thơ nồng hương  xuân thì
và gã làm thơ một mình trên bờ sông
nói điều gì không ai hiểu được

bỏ quên
lời mẹ dặn trong bờ tre
mãnh lụa hồng trong góc bếp
co gái nằm yên trên nệm trắng
cuộc chờ
chừng đã dài ba mươi tư năm
chuyến đi dài như đêm
từ bên này
sang bên kia một bờ vai
cơn đói
chừng kéo dài ba mươi tư năm
cuối cùng
cô gái tìm ra chiếc quần jean
trong ngăn đông tủ lạnh

trần thiên thị

CHĂNG HAY - Thơ Vũ Hữu Định

tranthienthi 02 March, 2010 10:22 Thơ hay của bạn Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (5) Bản inBản in

Để nhớ ngày Vũ Hữu Định mất.
Xin ghi lại đây một bài thơ của anh

Chẳng Hay

Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt
núi cao trời thấp buổi ta về
giang hồ đâu có ai phong ấn
mà nghĩ từ quan trở lại quê

Ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng

Ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay

Ta đi, có những ngày khô héo
chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về
mẹ, chị, đàn em như bóng khói
nương với đời ta quay quắt trong mê

Ở đâu rồi cũng đời vất vưởng
chiều lặng lòng câm dạt phố người
khi không ta có đời lang bạt
đời học trò xưa khép cánh hổ ngươi

Chiều nay không hẹn ta lại về
mùa đông dài vẫn níu chân quê
ta về gió đón phong sương lạnh
ta về, mưa đón ta về quê

Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh
nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn
đứng đây đường cái quan bên núi
ta cũng đã trầm lòng mê mê

Chiều dựng mùa mưa bên vách núi
chiều neo sương khói buổi ta về
mẹ, chị, đàn em không có mộ
thăm ai? thăm ai? ta về quê.

PNOMPENH - CASINO

tranthienthi 26 February, 2010 17:18 thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (5) Bản inBản in

Phnompenh
Casino


buổi chiều hôm ấy
mặt trời đã không lặn
những tượng thần đông phương
đầy thương tích
tụ về đây canh chừng
để không một ai ngủ gục


người đàn bà
chừng đã ngồi ở đây từ thế kỷ trước
bền bĩ phục thù
gã trai trẻ
mới bước vào
xăng xái đi tìm cơ hội

không một cơn ác mộng nào
được phép quấy rầy
hai mẹ con người đàn bà
vượt thoát ra khỏi đêm
đám bạn bề tôi
vượt thoát ra khỏi Sài gòn
như mình đã đến gần thế giới tự do

Pnom penh
hai triệu chiếc đầu lâu phát sáng
để nơi này không có đêm
hai anh Tàu ngồi ghi kỹ càng
từng ván thắng thua
tính ăn chắc
trong mỗi lần đặt cược

tôi vô duyên
làm người sầu muộn
nhớ về cánh rừng Miên chặt trụi
trãi dài trên nhưng đường đi
thơ thớt vài tàng thốt nốt
như những ông hộ pháp buồn
trước chùa tháp rêu phong

cô gái thò tay vào đông ticket của mẹ
nói với tôi bằng tiếng Việt:
"chổ của anh không phải ở đây"
chợt ngộ ra
mình như con bọ chét
chú chó cưng vô tình mang vào phòng khách

trần thiên thị

VẼ LÊN MÓNG CỌP

tranthienthi 14 February, 2010 08:20 bài đăng trên văn chương Việt Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (6) Bản inBản in

VẼ LÊN MÓNG CỌP

nhẹ tay vẽ một trái tim
lòng hơ hãi
chẳng vẹn nguyên
nét  người
nghe từ ngàn dặm xa xôi
vẽ lại đây
một làn môi
rất hồng
mỗi người một lối phong trần
xin ngồi vẽ lại dấu chân giang hồ
mây dừng chân ải
Nam Ô
dự mưa đón một người về mùa sau
nhẹ tay vẽ lại lòng nhau
bình an trên những chuyến tàu cô đơn

trần thiên thị

ngày đầu năm
con cọp

CHIỀU 27 TẾT ĐAU RĂNG

tranthienthi 11 February, 2010 16:40 bài đăng trên đamau.org Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (4) Bản inBản in

CHIỀU 27 TẾT
CẦN MỘT NHÀ TƯ VẤN VỀ RĂNG


"con sâu răng
 cứ đến chiều
 cứ rưng rức nhớ đủ điều
 rồi đau "


mớ hồi ức như một con sâu răng
mai phục trong hàm răng
buồn vui
mặn nhạt
là trở mình sinh sự

cô gái
ăn tô mỳ Quãng
với 20 trái ớt
cô gái
ăn 4 bát cơm hến
xong còn đòi chè 20 món
cô gái
ăn măng đắng
muối vừng mắt khén
tất cả đã ra đi
chỉ còn con sâu răng ở lại

chiều 27 tết
ngồi ngó lá bàng rơi
một nửa thi nhân
một nửa doanh nhân
một nửa tình nhân
tác hợp chân dung gã bất phùng thời

ngưới ta nói năm nào
bàng rụng lá không đều
năm sau cây rất nhiều sâu
thế mà cái đám chè cháo
đồng loạt ra đi
còn bỏ lại đây
tôi với con sâu răng
nuôi nhau như nỗi buồn lưu cửu

thôi thì
đói ăn rau
đau uống ruợu
nói chuyện với đầu gối
tưới vào gốc cây trụ điện
mai kia là đã tết rồi
biết đâu trời cho chút lộc

cái răng sâu nhổ đi thì tiếc
để lại thì đau
lặn lội cả năm
tiền không có mà cao răng thì nhiều
ôi thân thế
đứng lêu bêu như hàng răng tháng chạp
làm mồi cho cửa hàng nha chu

cần một nhà tư vấn răng
cần một nhà tư vấn vệ sinh
xin hỏi quí thầy
sau mỗi bận say
mỗi bận làm tình
sức đâu mà con đánh răng súc miệng ?

thắp một nén nhang
vái hờ ông thổ dịa phúc thần
nếu có một điều ước
giờ này
chỉ xin ươc ngay
là dứt được cơn đau răng

trần thiên thị

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13  Sau»