This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.
có người học trò mang cho chai rượu mới hay đã gần 20 năm bỏ trường kéo vào phía lồng ngực một hơi thuốc giữ lại một chút hương (và khả năng lao phổi ) thở ra một ngụm khói nhắn gì phía trời cao
đành ghi lại vài câu làm quà cho bè bạn chổ cao nhất trong cuộc đời vẫn là bục giảng màu thanh sạch nhất của cuộc đời vẫn là mầu viên phấn trắng
xin ghi thêm một câu cho mình sẽ tiếp tục đi và học
cánh dù che nửa cơn mưa nửa phần còn lại ướt vừa phía tôi che nghiêng thì lỗi với đời che cho thẳng thớm thì trời mưa nghiêng cánh dù che một trượt phiền mưa năm bảy hướng vô duyên cánh dù
muốn vỗ vào thành xe xin dừng lại ở dọc đường buổi thèm được đi mà không chờ đợi đến
đơn giản là cơn mưa quá lớn Huế níu người và cánh dù không che đủ phần em
đơn giản là tôi chẳng hiểu được mình năm mươi năm bên đời ngơ ngác một tiếng gọi một cái vẫy tay đơn giản như lần đầu tiên nghe lời hò hẹn
đơn giản như nỗi buồn ban đầu khi người ta chẳng hiểu về nhau và đơn giản như nỗi buồn sau cùng khi đã hiểu những điều chưa kịp nói ra thế mà cơn mưa cứ trút xuống trăm lời thừa thãi
Huế một lần về dẫm lên dấu chân mình mà tìm một lời hẹn mọt chút lênh chênh ngày mai mốt
tìm cho đủ hai cánh dù một che phần em một che phần tôi rồi dắt nhau đi trong cơn mưa
mùa thu đang chờ đợi một cái gì đó không phải là mùa đông ta dắt nhau ra đường không để tìm một cái gì mà giấc mơ ký thác
nơi cuối cùng có phải là một sân ga em đón người về tôi tiễn người đi gởi lại cho sông Hương bao nỗi buồn cũ kỹ
những lời hẹn đắp lên mình lời hẹn như những giòng nước mưa không có đường về biển giành giật của tôi em dấu vết những con đường
trời cứ vàng nhờ nhợ (thơ) ... muốn đổ tất cả vào trong phễu lọc / lắng lại một điều gì tinh sạch / trời tháng bảy cứ vàng nhờ nhợ // muốn vẽ ra một cái gì thật đẹp / mang treo vào bóng đêm...
Nhớ về Mộ Dung Phục (thơ) quá vãng lại về / thơm tho mùi dủ giẻ / ta thì rong ruổi trên con ngựa lá dừa / phi hoài không tới đích / em thì cầm cánh diều với sợi dây dài một sải tay / chạy mòn vẹt bàn chân / mà cánh diều chỉ bay ngang mái tóc...
Tín hiệu duy nhất (thơ) Chỉ có tín hiệu duy nhất của mùa thu / cây lim sặt ra hoa vàng / còn lại dưới lòng đường / là những cô gái câng câng / nụ cười nhiệt đới...
Viết ở đám cưới (thơ) kính thưa bà con hai họ / kính thưa hai cái lọ độc bình / ... / đời sôi như cái chảo hôn trường / gã quản trò rát họng / những lời rao keo dính chuột / tôi đau từng bước đi / một cô dâu tội nghiệp
Sáng nay mẹ mang roi ra vườn (thơ) ... sáng nay tôi treo tôi đầu chợ / hiến mình cho những cái nhìn / như lằn roi / quất ngang / quất dọc...
Nỗi buồn không còn trinh tiết (thơ) Nỗi buồn / từ dạo được rao chào ngoài cửa chợ / đã làm mủi lòng / không biết bao nhiêu cô hàng xén / con mắt đã trở thành / chiếc cửa sổ dành riêng cho thằng ăn trộm...
ăn theo - nói leo - cười góp - vỗ đùi ké (thơ) ăn theo phiên chợ trời tụ vãn / con sói già nhí nhố giữa đám đông... | nói leo cả trăm mâm học thuật / đương thời ăn cơm ỉa ra cơm / mùi phân sống oi nồng kẻ chợ... | cười góp với mặt trời / tưởng như mình bán nắng... | vỗ đùi ké mà ca / ta hề tráng sĩ...
Viết trong ngày đau bụng (thơ) bắt đầu những giấc mơ / người mơ về ngựa / và ngựa cũng bắt đầu mơ về người / lần đầu tiên người ta cầm tay nhau / cũng từ giấc mơ...
Câu chuyện chiều tháng năm (thơ) ... chiều tháng năm rơm rạ huỷ mình / đàn châu chấu hoảng loạn trong ngọn khói đốt đồng / có con sâu năm ngủ quên trong giấc mơ hoá bướm...
Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ Lê Thành Nhơn, Nguyễn Hưng Trinh và Lê Văn Tài
Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật • Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions
làm duyên ngoài nội lung linh chiều nay hoa cỏ giật mình nhớ ra áo vàng mượn của trăng tà phấn hương mượn của phú sa dạo nào lời yêu vay của chiêm bao câu thơ vin lối ca dao mà về
chiều nay đáo hạn lời thề trăng đòi áo bão giông về đòi hương chiêm bao đòi lại người thương câu thơ rơi rụng giữa đường ca dao chiều nay buồn với chiều nao cỏ xanh ngoài nội nấp vào cơn mưa
tôi về phố thắp đèn lên và em thắp một lãng quên đón người cậy dăm bảy cánh chim trời chở hai con mắt rã rời viễn du vần ơ níu một vần u mùa đông lẫn với mùa thu một mùa
Nghệ An bão Thanh Hoá mưa em từ Nam Định cũng vừa sang sông nén nhang thắp ở Đền Sòng gió thông thốc.Bắc trung phần phiêu phiêu
Hôm qua buồn với ba mươi chiều nay ba mốt về rơi chân nàng tìm hoa tiễn một thu vàng quà sinh nhật muộn ngỡ ngàng câu thơ chúc mừng một tiếng lơ mơ Dâm Đàm khản giọng bên bờ Hồ Tây giữ nghe em gót chân gầy sông Hồng bờ bãi rất đầy phù sa giữ nghe em cuộc nhẩn nha mùa thu mở cửa đã là mùa đông tôi đi cuối bãi sông Hồng mùa còn trở lại mà lòng mãi khơi tôi còn đây một tình tôi trời ba mươi tuổi xa xôi mất rồi chuyện buồn làm hõng ngày vui quà cho em những chuyện tôi khật khùng thì thôi cũng một tấm lòng
Nắng chiều cũng một màu vàng son mà úa dần mũ mão buồn ghi trên lá mít Mộ Dung ơi Mộ Dung Ta muốn về bên trời Cô Tô đứng cùng đám trẻ con mà nhặt kẹo tung hô người một giấc mộng vàng son
Ôi ta lại thèm làm một đứa trẻ con đứng bên đường nhặt kẹo kẹo của đám cúng âm hồn đêm ra thí phát kẹo của lính Mỹ rải xuống lòng đường từ thập niên 60
của những mùa trung thu ấu thời trẻ con có được hai lần quà quà của kẻ tặng từ ban ngày và người đến từ ban đêm cho dù chỉ là quà bánh ú
tuổi già hóa ra con nit biết có còn đủ sức tranh những viên kẹo được ném ra từ bàn tay Mộ Dung Phục mà trẻ con trên hành tinh này đã từng nhặt vài lần trong đời
ta lại muốn về kết lá mít mà làm mũ mão mua lại nụ cười trẻ con mua lại những lần dại dột mua lại mối tình không bận đúng sai làm lính chạy cờ để nhận thêm phần kẹo để dỗ dành em buổi lên lớp chẳng thuộc bài
quá vãng lại về thơm tho mùi dủ giẻ ta thì dong duỗi tren con ngựa lá dừa phi hoài không tới đích em thì cầm cánh diều với sợi dây dài một sải tay chạy mòn vẹt bàn chân mà cánh diều chỉ bay ngang mái tóc
còn những ai muốn theo ta chơi trò làm ngưa chạy cờ rong ruổi trên con đường trẻ con nhặt kẹo
mặc cho con phượng hoàng què múa trong chuồng gà mặc cho Mộ Dung Cô Tô xây lâu đài trên lá mít ai cũng cần có con nít để tung hô chạy nhanh lên đi nhặt kẹo đi nào
vàng son của tuổi thơ lại sáng trong chiều lẽ nào như một đường cong kín ta lại trở về làm công việc cuối cùng không biêt là phải cười hay khóc