VIẾT Ở RỪNG CỔ CHI

về nghe tiếng thác ngập ngừng
mùa thu đi lạc giữa rừng cổ chi
mắt nào đắng hạt xuân thì
ba mươi năm. Đoá trà mi héo gầy

những mầm độc dược thành cây
ngày em lên rẫy hái mây bạc màu
hai bàn chân nhỏ còn đau
ngày em đi đổi u sầu trong xanh

bây giờ về núi cùng anh
hai con tim nhỏ góp thành mùa thu
chập chờn cánh bướm Trang Chu
giận hờn chi .Một lời ru Mãi Thần

cổ chi hạt đã đắng dần
trời khô đất bạc
môi gần hoá xa
thu là thu của người ta
cầm tay mà đợi mùa hoa hoá vàng

trần thiên thị

Nhỏ

Em "ăn trộm" bài lục bát này của anh đưa về VS nha. Thông báo trước rồi đó :D

ttt

@TT
Cổ chi là ở trong trí tưởng tượng đó
TT cuối tuần vui vẻ nghe
TTT

tt

hi 3T

3t ui cổ chi là ở đâu vậy á ...

chúc 3t và cả ngày vnweblogs ngày cuối tuần vui vẻ nha ...

PNH

thăm

Sao em chẳng nói một lời Để anh buồn tủi suốt ngày nhớ mong.

T1

Ghé thăm mong được đọc bài mới nhưng không thấy đành lưu lại mấy dòng làm tin hihi...

t3

@ATGM
làm gì có chuyện khôn dại ở đây !
anh bí rồi không viết được nên nghỉ thôi
chờ đọc em viết đủ rồi
T3

ATGM

T3 khôn và ăn gian toàn đọc của người khác còn của mình thì giấu biệt..cho riêng nàng nào đọc vậy nhỉ?T3 đi HN và TH về chưa?

t3

@ nhỏ
thơ không có tuổi
HTN là người mới sao không vào trang HNT mà làm quen lại nhắn ở đây?
nhỏ phải lo mà lớn lên ai lại cứ nhỏ hoài
t3

nhỏ

lâu quá đi lạc

nhỏ vẫn thích lục bát của anh mà nên khen cũng hóa thừa đúng không ? Viết tiếp mấy câu bắt chước anh tặng Hà Tân Nhân làm quen nghe
"thu là thu của người ta
cầm tay mà đợi mùa hoa hoá vàng"

em nằm mây trắng bay ngang
ngậm nhành cỏ úa
muộn màng
với thu
lạc nhau mấy độ
sa mù
ba mươi em xót điệu ru nửa vời
qua từng ấy tuổi ta ơi
qua từng ấy tuổi
sao trời vẫn xanh ???

khoavietnam

Lần đầu thấy thơ ông hay!
Lần sau chắc thấy ông hay hơn chừ...
Hừ hừ...