GHI LẠI NGÀY GIÓ MƯA

By

Trần Thiên Thị Ghi lại ngày gió mưa
 


con sâu màu xanh
nhân danh rừng
đã cắn nát chiếc lá cuối cùng


lối trở về
là biển mùa áp thấp
cơn bão không biết khởi nguồn từ đâu
và sóng thì nghêu ngao
bài tụng ca về dòng sông duy nhất


chỉ còn lại gió trông vườn
và vết sẹo trên bờ vai lộc vừng
chẳng ai còn nhớ
người ta đã dặt tên gì
cho cơn bão năm xưa


câu chuyện người ghi lại trên mặt cát
những lời buồn kỹ hà
không còn ai đọc được
hôm nay tôi ngồi lại bên bờ
tìm trong lòng biển một dòng sông


tìm lại khuôn mặt người
buổi thắp nhau trong gió mùa đông bắc
ánh sáng không mất đi
chẳng biết nó sẽ rơi vào đâu
gió hôm nay lại về thông thốc
xói mòn một  bán đảo hư hao

chỉ còn cách
bấu vào vai mình cho thành sẹo
ghi lại một ngày gió mưa


Bấm vào đây để đọc tất cả tác phẩm của Trần Thiên Thị đã đăng trên Tiền Vệ

More...

CHUYẾN ĐI CỦA MỘT DÒNG SÔNG

By

Trần Thiên Thị Chuyến đi của một dòng sông
  
CHUYẾN ĐI CỦA MỘT DÒNG SÔNG

quay lưng lại với loài người
để nhìn một người
chưa tường làn mi cong

mặt trời không hề ác tâm buổi đốt cháy mình
lời ban mai thỏ thẻ
về tình yêu của mùa lá xanh

về chuyến đi của một dòng sông
mê man xuôi về biển cả
một vết thương  bỏ lại thượng nguồn

quay lưng lại với rừng
loài đỏ quyên chưa đủ hồng cho một ban mai
buổi tóc người chảy tràn như thác

gió thổi ngược dự báo một mùa bão lớn
dòng sông sẽ xuôi
mùa phù sa người và cánh đồng tôi

mắt như hạt giữa mùa chín tới
gieo xuống đồng đất cày đã ải
thức với nhau và đợi nẫy mầm

kể tôi nghe này lời khe suối
môi thơm ơi
này khúc giang trình

này bài ca mục đồng
có buổi chiều chiền chiện
em thổi hồn vào tiếng hát long lanh


không biết dòng sông có dừng
ngày tôi về trên bến
chẳng biết đón chuyến đò nào đi dọc đi ngang

chẳng biết đánh dấu vào chỗ nào
mạn thuyền lao đao hai bờ sóng
câu viết cho người vin vào đâu cũng ngã nghiêng

thôi thì sông không thể nào dừng lại
chép lòng lên con thuyền giấy
chung chiêng vấn vít theo người

thôi thì em cứ xuôi
về và tím với mùa hoa muống biển
tôi sẽ buồn đương nhiên phải buồn thôi

Cho SM
TRẦN THIÊN THI




 tất cả tác phẩm của Trần Thiên Thị đã đăng trên Tiền Vệ  

More...

POST LẠI BÀI THƠ MỪNG SINH NHẬT ĐAMI

By

sinh hoạt | văn học | âm nhạc | sân khấu | tạo hình | sách | tạp chí Việt | nhóm chủ trương | help |
thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | ý kiến độc giả | tư liệu | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật |
văn học
thơ
Trần Thiên Thị Sáng nay mẹ mang roi ra vườn
  tặng Đami  


sáng nay mẹ mang roi ra vườn
đánh vào gốc mít
cây mít đã mấy mùa không trái
năm nay lơ lửng quả còi
quả nào cũng thối
đánh vào gốc xoài
hồn hoa mùa xuân
bây giờ không quả đậu  

sáng nay em tôi ra quán
40 tuổi và một mái đầu tóc bạc
gõ vào thành ly
cắn vào chiếc muỗng
cà phê ngọt và nỗi buồn thì dắng
con mắt gieo vào đồng đêm
ban mai chưa bao giờ gặt  

sáng nay tôi treo tôi đầu chợ
hiến mình cho những cái nhìn
như lằn roi quất ngang quất dọc
biết đâu như cây mít cây xoài
sợ đau mà đơm hoa kết trái  

sáng nay
này mẹ này em
đánh vào đâu cắn vào đâu chữa lành tôi
   

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2009

More...

NHỚ VỀ MỘ DUNG PHỤC

By

Trần Thiên Thị Nhớ về Mộ Dung Phục
Nắng chiều cũng một màu vàng son
mà úa dần mũ mão
buồn ghi trên lá mít
Mộ Dung ơi
Mộ Dung
Ta muốn về bên trời Cô Tô
đứng cùng đám trẻ con mà nhặt kẹo
tung hô người một giấc mộng vàng son  

Ôi ta lại thèm làm một đứa trẻ con
đứng bên đường nhặt kẹo
kẹo của đám cúng âm hồn đêm ra thí phát
kẹo của lính Mỹ
rải xuống lòng đường từ thập niên 60  

của những mùa trung thu ấu thời
trẻ con có được hai lần quà
quà của kẻ tặng từ ban ngày
và người đến từ ban đêm
cho dù chỉ là quà bánh ú  

tuổi già hoá ra con nit
biết có còn đủ sức tranh những viên kẹo
được ném ra từ bàn tay Mộ Dung Phục
mà trẻ con trên hành tinh này
đã từng nhặt vài lần trong đời  

ta lại muốn về kết lá mít mà làm mũ mão
mua lại nụ cười trẻ con
mua lại những lần dại dột
mua lại mối tình không bận đúng sai

làm lính chạy cờ để nhận thêm phần kẹo
để dỗ dành em buổi lên lớp chẳng thuộc bài  
quá vãng lại về thơm tho mùi dủ giẻ
ta thì rong ruổi trên con ngựa lá dừa
phi hoài không tới đích
em thì cầm cánh diều với sợi dây dài một sải tay
chạy mòn vẹt bàn chân
mà cánh diều chỉ bay ngang mái tóc  

còn những ai muốn theo ta
chơi trò làm ngựa chạy cờ
rong ruổi trên con đường trẻ con nhặt kẹo  
mặc cho con phượng hoàng què
múa trong chuồng gà
mặc cho Mộ Dung Cô Tô
xây lâu đài trên lá mít
ai cũng cần có con nít để tung hô
chạy nhanh lên đi nhặt kẹo đi nào  

vàng son của tuổi thơ lại sáng trong chiều
lẽ nào như một đường cong kín
ta lại trở về
làm công việc cuối cùng
không biết là phải cười hay khóc  


viết ở nhà Thái Anh
mùa thu 2007  
Tác phẩm của Trần Thiên Thị đã đăng trên Tiền Vệ:

More...

GÃ BÙ NHÌN ĐÃ HÁT BÀI GÌ ?

By

sinh hoạt | văn học | âm nhạc | sân khấu | tạo hình | sách | tạp chí Việt | nhóm chủ trương | help |
thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | ý kiến độc giả | tư liệu | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật |
văn học
thơ
Trần Thiên Thị Gã bù nhìn đã hát bài gì?
   gã bù nhìn
đứng bên đồng lúa xuân đang hát bài gì ?
tóc lúa mưng mứt xanh
chẳng lòng nào lắng nghe

hương sầu đông rộ hoa
tràn qua cánh đồng
tháng giêng trôi ngang đôi cánh tay
gã bù nhìn buồn

phải lòng ai đây
buổi mùa đang chín
ai kịp hái lời con chim chuyền sắp rụng

sẽ không có cánh chim nào đậu lại
trên bờ vai bù nhìn
một bờ vai gầy rạc qua từng đêm sương chờ

gã bù nhìn đã đứng đây bao nhiêu năm rồi
vẫy đôi tay vào thinh không
những cánh chim trời ngộ nhận
tìm kiếm gì trong mùa xuân?

con chiền chiện đã nhại lại bài ca bù nhìn
hát vang cả cánh đồng
mà chẳng bao giờ nhận ra
bài ca đã được viết ra cho mình

trần thiên thị

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2009

More...

ĐÊM HỘI AN NGỒI CHO MUỖI CẮN

By

ĐÊM HỌI AN
NGỒI CHO MUỖI CẮN

đêm mãi mê trong vườn lạ
con muỗi bay lạc vào lổ tai
hát lao xao bài gì xem chừng rất quen

chờ mãi cơn say không đến
đêm rỗng rênh
tìm không ra lý do để tựa đầu vào một bờ vai

người ta làm mới bản nhạc
từ điệu tango sang điệu chachacha
tiếng trống như nhứng chiếc đinh
đóng vào bức tường loang lổ

muốn làm mới một lời tán tỉnh
chưa biết chọn giai điệu nào
cô gái đã nhận ra ngay cái vòng vèo giai kết

có lẽ đêm đã quá già nua
rạch ròi
minh triết
nên nỗi buồn chẳng thể cách tân

chắc chắn ngày mai mọi người sẽ đến
con muỗi sẽ tiếp tục bay vào lỗ tai
lời yêu thêm một lần lập lại
và sẽ buồn
nỗi buồn ngày hôm qua

trần thiên thị
tặng NMH

www tienve.org

More...

TRỜI CỨ VÀNG NHỜ NHỢ

By

không biết là ngọn cỏ đã oằn mình níu lại hạt sương
hay là giọt sương mai đã kéo cong ngọn cỏ
buổi chia lìa
lời yêu lững lờ như tử ngữ

những xác nắng của ngày hôm qua
nằm vất vưởng bên thềm
mặt trời hôm nay chần chừ chưa thức dậy

đêm đã hẹp không đủ chỗ cho hai người
hồi ức lại về choán cả chỗ 

giấc mơ chập chờn tranh giành chăn gối
cái có thật mỏng mảnh như một tiếng muỗi kêu

nợ nần gì với con đường
người con gái đã ra đi từ mờ sớm
một chút ấm trong chăn
không biết sẽ giữ được đến bao giờ

nỗi buồn không khúc chiết
đổ bóng mờ nhạt lên câu thơ
mai mốt em về nhìn lại mình
biết có còn nhận ra đôi mắt màu đậm nhạt

gió lu loa điều gì với mái tôn rồi đi
gió vồ vập vỗ vào cành bàng rồi đi
ban mai và những lời chia tay
đều có chung một màu nguỵ tạo

muốn đổ tất cả vào trong phễu lọc
lắng lại một điều gì tinh sạch
trời tháng bảy cứ vàng nhờ nhợ

muốn vẽ ra một cái gì thật đẹp
mang treo vào bóng đêm

trần thiên thị

http://www.tienve.org

More...

TÍN HIỆU DUY NHẤT

By

Chỉ có tín hiệu duy nhất của mùa thu
cây lim sặt ra hoa vàng
còn lại dưới lòng đường
là những cô gái câng câng
nụ cười nhiệt đới

giấu một ngọn lửa vào ngực đêm chờ sáng
lại giật mình trước một bình minh
buồn u ơ trước một tiếng gà

giấu kín mùa trong tóc
cho mấy gã trai non cứ mơ làm gió
đếm những ngón tay tính chuyện mất còn
lại giật mình
nghe nắng đã hoàng hôn

thu vẫn đang xanh
trong màu lúa non
vàng day dắt trong đụn rơm mùa cũ
đường tìm nhau dặt dài một xích đạo

môi cũng sợ nói ra lời cũ
lòng sợ buồn mà mắt lại không vui
thôi thì
mượn lời triết gia mà nói nói cười cười

ký ức đã nguỵ tạo một mùa thu
tôi em tạo ra nhau
từ những đêm mất ngủ
nên dấu hiệu cuối cùng nhận ra nhau
là vết muỗi cắn

có thể đặt cho đêm một cái tên gì cũng được
nhưng đừng hỏi nhau
để làm gì
mọi nỗi buồn đều hoài thai
từ một người mẹ khôn ngoan

chỉ có một tín hiệu duy nhất từ tôi
chiều nay đuối sức
ngôi đây và biêu riếu chính mình
cây lim sặt vẫn ra hoa vàng
và em cứ đi

trần thiên thị

http://tienve.org

More...

NỖI BUỒN KHÔNG CÒN TRINH TIẾT

By

NỖI BUỒN KHÔNG CÒN TRINH TIẾT




Nỗi buồn
từ dạo được rao chào ngoài cửa chợ
đã làm mủi lòng
không biết bao nhiêu cô hàng xén
con mắt đã trở thành
chiếc cửa sổ dành riêng cho thằng ăn trộm

một chút cô độc
một chút buồn
muôn đời vẫn có sức hút
được bao người ấp ủ
như ấp ủ một quả trứng gà không có trống

chuyền qua tay người
nỗi buồn
được người ta nâng niu lúc này
giằng xé lúc nọ
để rồi cuối cùng
nỗi buồn nhỏ nhoi đã không còn trinh tiết


treo dai dẳng nỗi buồn trên gối chăn
những lá phổi chỉ còn biết thở ra
thói quen buồn
như ngàn cuộc làm tình với chiếc bao cao su
vô tội vạ qua tháng ngày mặn nhạt


người ta bắt đầu sợ hãi sự ngọt ngào
như gã nhà giàu sợ bệnh đái đường
sợ hãi sự mượt mà
như bao lần trượt ngã
sợ hãi một lời yêu
như trò phù phiếm

từ đó nàng Kiều bỏ đi làm điếm
Kim Trọng biến hình một gã giả nhân
còn tôi suốt ngày lang thang trên mạng
mang một nụ cười Thúc Sinh
gõ cửa trộm tình

một lời yêu
bị hiếp dâm từ ngay cửa miệng
một bàn tay cấu
chỉ cấu được vào vết sẹo
chỉ có tiếng khóc rưng rưng từ phía cửa mình


cuối cùng nỗi buồn
đi lang thang với hình hài rách nát
và chẳng còn có ai tin
thực sự có nỗi buồn

thơ trần thiên thị

More...

ĂN THEO NÓI LEO CƯỜI GÓP VỖ ĐÙI KÉ

By

ăn theo phiên chợ trời tụ vãn
con sói già nhí nhố giữa đám đông
đánh trống ghi tên
dây máu ăn phần

nói leo cả trăm mâm học thuật
đương thời ăn cơm ỉa ra cơm
mùi phân sống oi nồng kẻ chợ
chòng chành trên đôi chân cà khêu
cậy ở gần chùa
gọi Phật bằng anh

cười góp với mặt trời
tưởng như mình bán nắng
sờ váy cô hàng bia
toan tính chuyện mua mưa
vui buồn thường trụ giữa lừng
kim cương
bát nhã

vỗ đùi ké mà ca
ta hề tráng sĩ
lũ chúng bay
bất khả tư nghì

17.6.2008
trần thiên thị

More...