VỀ LẠI ĐÀ LẠT

By

Về Lại Đà Lạt
Trần Thiên Thị
 

hai bàn chân

như hai mũi kim đan vào cỏ xanh

mà chiều thì không phải

được dệt nên từ những bước quay về


thao trường và ngọn lửa

truyền cho nhau qua hai bàn tay

nóng ran

ngày mười lăm

mười bảy


phía mà con mắt

không thể nhìn xa hơn một lời hẹn

buổi sang Cam ly

buổi chiều Đa thiện

mê mãi lên đường

hành trang không có gì

ngoài hơi ấm mang theo


phía mà ngày trở lại

đã không là quá vãng

đâu như

tiếng cười

tiếng hát

vẫn lung linh

có một cao nguyên

và mùa thu của chính mình


thì thôi cứ để cho người rào lại đồi cù

ta em còn lại

một nụ hoa nở nhờ

ven hàng rào quán trọ

một con gà trên nóc chuông nhà thờ

quay quắt gọi bình minh


thì thôi nước hồ có cạn

nàng xuân hương không về đây tắm

ta vẫn còn em

khi chiều đổ xuống

đã trở về và nhớ thương nhau


bốn mươi năm

đủ cho hai lần làm thanh niên

đủ cho hai lần cưới vợ

mà vẫn chưa đủ già

để ngừng than thở chuyện yêu đương


người ta đã mở thêm một con đường vào Đà Lạt

con đường đi qua Khánh Vĩnh

gần hơn 100 cây số

đã sẳn chiêc ba lô

chỉ chờ một cái vẫy tay

ta lại lên đường


Trần Thiên Thị

More...

TRÌNH DIỄN MỘT NỖI BUỒN

By

trình diễn một nỗi buồn





có một lần
tôi trở về trên cánh đồng
giấu chiếc liềm sau lưng
bơ vơ vàng màu lúa chín

vẽ một cánh đồng trơ cuống rạ
là ngày hôm sau của khuôn mặt mình

tiếng rỏn ràng
nằm lại ven đường
những vết thương
chưa bao giờ thành sẹo

có những lúc
tôi ngồi tô vàng
kẻ xanh lên những dòng thơ
những xác trẻ vô danh ngã màu tím tái

những khuôn mặt màu hồng
phút chốc xanh xao
làm thế nào để gán vào mỗi chữ một tiếng rên

sóng cố công đọc lên nỗi bơ vơ
cuối cùng đã quấy rầy biển cả
đêm không thể nghe bằng đôi mắt khép

có những lúc muốn đặt mìn vào hoa
để có thể vừa nghe tiếng vọng
vừa ngửi mùi thơm
nỗi buồn hai trong một

chim trọ lại chốn nào trên đường thiên di
mê mãi giấc người  trên nôi gió
thắt bện linh đinh mấy sợi tao trời

thè lưỡi liếm vào cuống rốn
để có thể nhớ một ngày xưa
đã từng mặn nhạt

chiều nay tôi một mình ra chợ
âm mưu trình diễn một nỗi buồn

trần thiên thị

More...

BA BÀI LỤC BÁT Ở HUẾ

By

Đêm Bến Ngự

Đêm nay Bến Ngự không vua

Có ta lưu lạc

Có mưa dẫn đường

Có em trắc ẩn theo cùng

Nhận phong ba

Đổi một lần đế vương

Hạ huyền

Buồn vì trăng muộn mà thôi

Treo chi nước mắt vành nôi hạ huyền

Buồn trời đất chẳng tuỳ duyên

Bến sông nằm đó con thuyền đã xa

Chuông giục chính toà

Nửa đêm còn lại mình ta

Buồn vui mỗi một tiếng gà gáy suông

Giận gì trời đổ cơn giông

Vui gì  Chúa giục hồi chuông chính toà

 

www.gio-o.com 

 

Trần Thiên Thị 

More...

THUỲ THỦ XUẤT THỊ

By

Ở bầu thì  tròn

Ở ống thì dài

Thõng tay ra khỏi chợ

Bất thành nhân dạng

 mắt trừng trừng

Tai nghễnh ngãng

Lòng còn đòi mơ

Mây xa ly tán

Xót xa nhớ đường dài

Sụt sùi thương chân ngắn

Tóc dựng mái đầu sợi bạc lấn sợi xanh

Rượu giục lòng thơ giọt buồn

 lưng chén bạn

Hơn thua thôi thiết giận hờn

Nghĩa tình hồ phân nhẹ nặng

Bán cái nổi trôi

Mua niềm sâu lắng

Người vây quanh như gần

Lòng đâu đà xa vắng

Tay cầm lấy tay cứ  ngỡ rằng cho

Rượu đắng kề môi phải chăng là nhận

Ai nhập triền mà thuỳ thủ thong dong

Ta xuất thị ê chề cơn phá lãng

Đầu khi nhớ khi quên

Trời nệ chi mưa nắng

Môi tìm chi ngọt ngào

Tay tìm chi hơi ấm

Tưởng trẻ ngu ngơ già lại khôn ra

Đời cứ chất cao dần điều lầm lẫn

Tàn canh không thể giục gà

Chong mắt trời đâu mau sáng

ngỡ tre già mà măng cũng đã già

tưởng bình minh

ơ hay đà chạng vạng

trần thiên thị 

More...

NHỚ NHAU THÌ VỀ CHO KỊP TRỜI THU

By

đoán già
đoán non
con chiền chiện hát gì buổi ấy
bài ca xuân xanh rơi vào vực nắng

tháng tư
rồi một tháng tư
hoa vừa mùa  làm hạt
này hát chi chi bài nguyệt tận

hẹn với lòng
tháng tư tháng tám
đất trời vừa mới một mùa ngâu

đoán già
đoán non
cái kén con sâu
ngày lột xác bướm vàng bướm trắng

bấu vào mặt đường
dấu chân thời gian
con bói cá có cô đơn trong nỗi buồn ngũ sắc ?

tháng tư này trời đã nắng
đong vào đâu mà gởi cho nhau
gánh trên vai chòng chành lời hẹn

con đường
phía nam phía bắc
phương trời
phía đông phía tây
"nhớ nhau thì về cho kịp trời thu"

con sóng
con trăng
không hẹn rằm hẹn gió
chong vàng đêm
vồ vập vỗ ru bờ

con sâu cỏ
nhâm nhi mầm lá
con chim cỏ
nằm yên trong ổ rạ
đoán già đoán non
bao giờ là mùa thu

trần thiên thị

Đề tựa bài thơ này là một câu thơ cuả nhà thơ NGÔ KHA 

More...

THƠ VIẾT CHO CHÁU

By

Lỡ kêu cha cháu bằng anh

muốn. Hay không muốn .

Ta thành chú thôi !

trăng lên

đêm lại khuya rồi

thơ buồn không dám nói lời gió trăng

thôi tha cho chú một lần

để con tim đập không cần ăn năn

trần thiên thị 

More...

ĐỂ NHỚ HOÀNG TƯ THIỆN

By

ngày đứa con hoang trở về
muốn về nương thân áo vải
xứ  nào cũng về với mẹ

mà nghe gió thoảng qua vai
  Thanh Khê một dấu ngựa cùng
  thở ra trong vòng tay mẹ
  
và đứa con hoang đã đi
muốn đi tận cùng  bến bãi
    khi đòi cỏ khâu mùa xuân
         
khi trời Hoà Sơn mùa xuân
      chén rượu rót tràn mặt đất
      cạn ly với nhau một lần
      
nầy  trời Hải Sơn mùa đông
      giấc ngủ  giưã chừng cơn say
      ơi ai này giấc cuối cùng
        
đi theo dấu vết mùi thơm
         dẫn đường trong mưa tháng chạp
         đêm sáng dần trong mắt nhắm
        
sôi trong một dòng thơ ấm
         vú đá căng tròn rưng rưng
         thơm lừng nghe dòng sữa chảy
           
điệu múa nửa chừng vợi vợi
            vũ công nửa chừng gãy tay
            giao hoan với nhà thơ say

 
      bốn năm một nén nhang tàn
         thắp lên nấm mồ cỏ khâu
         trinh nguyên một gã bạc đầu
          
trần thiên thị
           2.4.2008
           Giỗ Hoàng tư Thiện
           những dòng in nghiêng thơ Hoàng tư Thiên

More...

Thơ tặng ngựa non

By


 

 

Cỏ còn xanh

Và ngựa vẫn còn non

Qua truông rộng lòng chiều nghe đã mỏi

Mọt chút non tơ

lại làm tình làm tội

gã giang hồ muốn buông lỏng dây cương

 

Tôi đã nghe

Gió rú khắp mười phương

Lại cứ giật mình bởi tiếng cười thơ dại

Có phải chăng

trời sinh nòi con gái

Để ngón non tơ

bấu nát can trường

 

Cỏ còn xanh

Và ngựa vẫn còn non

Tôi còn phải đi về phía trước

Thu lại hành trang bên đường xuôi ngược

Có tiếng hí chưa tròn của chú ngựa non

 

Tình ta ơi

Ngày vác gậy qua sông

Lòng chẳng sá chi là sông sông rộng

Chưa dứt cơn mơ

một thời cỡi sóng

Ngơ ngẩn bên đồi

một chú ngựa non

 

trần thiên thị 

More...

HAI BÀI LỤC BÁT

By

 

THÁNG HAI RU NÍU THÁNG MƯỜI

 

tháng hai ru níu tháng mười
mùa xuân ngồi níu ngậm ngùi mùa đông
bắt cầu qua dãi sông Ngân
nhớ người cởi gió đằng vân tìm người
phía nào cũng ngọn bấc thôi
thắp lên đánh dấu bên trời còn nhau


tháng hai ru tháng mười sầu
mùa xuân vin một một mùa ngâu đợi chờ
yêu người vin một câu thơ
nhớ người vin một giấc mơ đợi ngưòi
tháng hai ru níu tháng mười

 

 

 

 

HỒ ĐỒ CON MẮT 

 

em cười sợi tóc cũng cười
sợi lông măng cũng lả lơi phất cờ
con chàng làng chó ngây thơ
nửa đêm bổng hát bài thơ thất tình
hồ đồ vô lượng chúng sinh
cơ may cho đấng lòng lành hoá duyên


tôi điên con mắt cũng điên
nhìn ngang liếc dọc khắp miền tóc tơ
con chàng làng chó ngây thơ
học trăm ngàn giọng ngu ngơ khóc cười
hồ đồ tôi dẫm phải tôi
...

trần thiên thi 

More...

VĨNH BIỆT NGUYỆT THẢO

By

Đơn giản như một cái chết được sắp sẵn

Nguyệt Thảo chuyển toàn bộ bản thảo nickpass  các diễn đàn  mình tham gia cho Hồ Bắc dặn dò chăm sóc

 và chết .

Tin tức duy nhất Nguyệt Thảo mất ngày 13/3/2008

Dẫ hoả táng và gởi sang cho con tại canada

Thông tin chỉ đơn giản vậy thôi

Nhưng đọc lại những gì cô đã viết thì thực ra không dơn giản chút nào

Toi tin di cảo thơ của NGUYỆT THẢO là một tài sản lớn cho những người yêu thơ

Xin mạn phép được post lên đây hai chùm thơ NGUYỆT THẢO giới thiệu trên EPOETRY

thay cho một nén nhang gởi đến một người làm thơ

TTT 

 

 

Thơ Nguyệt Thảo 
Mục lục ePoetry

 

Tấm Lưng Trần Ở TÂN SƠN NHẤT

  

 Hở cho lưng thấy mặt trời

hai giây áo một vai người biệt ly

mảnh khăn hồng phấn lau đi

dấu tay còn triệu con vi khuẩn sầu

nhắc ngày chia thịt da nhau

đói đuôi mắt ngọt no đầu lưỡi thơm

mỗi phân xác một phân hồn

giăng nghiêng thế dựng cuộn tròn dáng cong

 

hở vai cho tóc phiêu bồng

đây truân chuyên lại / này phong ba về

vết gì trên tấm lưng / chia

vết trần / ai vạch lằn khuya / với ngày

 

    

Một Mình ! Tôi Ngủ Nằm Nghiêng

 

   Chiều giường - đo thiếu trăm năm

tôi kê gối lệch tôi nằm nghiêng lưng

chăn thu đắp mảnh lừng chừng

cao / nguyên / nhũ đỏ / thấp / rừng / rũ nâu

nghiêng đèo dốc lượn về đâu

cồn dâng mấy lớp khe sâu mấy tầng

 

Máu dồn da thịt nghiêng thân

tay nghiêng hứng giọt trong ngần triết / minh

đất trời nghiêng cõi bình sinh

tôi xiêm áo lại nghiêng mình tạ tôi

 

Chiều giường đo một đo đôi

đêm nay tôi ngủ nghiêng chơi . .

một mình

 

 

Ngày Nào Không Là Ngày Của Mẹ

 

 

Mẹ từ hạt F. hạt Q.

cha đem con X. con Y. dúi vào

Ở đâu ra sợi tế bào

để con biết cội nguồn nào của con

nhiễu  vô là hạt máu tròn

nhả ra đã cục thịt còn đỏ tươi

trăm năm vẫn mẹ mẹ ơi

ngàn năm cái giống mầm người mẹ ươm

 

Bây giờ

da tóc tinh tươm

con như con ngựa hất bườm nhẩy đi

Để rồi hạt X. hạt Y.

trong con

lại gặp con Q. con C.

Cái vòng tròn chẳng ai ngờ

mẹ ơi !

biết đến bao giờ ?

mẹ ơi !

 

 

n 4 /

**Mùa mưa . Người đưa tôi về . chập chờn đoạn đường con phố . Choàng chung chiếc áo tơi rách . . .Sưởi chung hơi thơ cào cồn . . . Rạo rực bàn tay lần khuất . . Thèm thuồng lén lút nụ hôn . .

   

Tội tôi

tháng tám mưa

chiều

Quên mang áo dạ để nhiều nhớ hơn

nồng nàn nhớ nụ hôn / ngon

xốn xang nhớ ngón tay

luồn

qua lưng

chập chờn con phố mông lung

cái khuy áo

chặt

suốt cùng trận mưa

 

khoang lòng nhiễu giọt mau / thưa

bàn tay hư

đến - chỗ

vừa ấm

thôi

 

 

chia vai / tách áo / uớt

người

tấm lưng cao thượng che đời / tôi

khô

 

Mưa / giờ tháng tám bơ vơ

người xa

ướt sũng

tôi chờ

_______ chồng tôi

 

 

nguyetthao010807

(cảm ơn người thánh thiện / đã gìn giữ tôi một buổi mưa chiểu / biết bao nhiêu là tội tình cám dỗ) .

           

 

ĐỌC THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG RU ANH NGỦ !

    

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ

hé môi thơm ngậm núm trinh tuyền

mở hồ rêu quế hương trầm ngụ

khơi giòng sữa rịn ý khai nguyên

   

Lênh đênh tay ngón vo nguồn cuội

hai đỉnh hồng nhô nhọn thái dương

kê sông gối núi đo bờ cõi

vũ trụ mênh mông mấy cạnh giường

   

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ

rồi chất chồng nhau ta hoá thân

em tan thành nước / anh thành khí

kiếp trứoc đời sau chẳng lộn phần

 

Chân xuôi tóc rũ chia hồn xác

cột chống trời rung ngoáy càn khôn

thác nghiêng lở nhỡ giòng nham bạc

một góc rừng nâu tím lịm buồn

 

 Lại rúc vào ngực nhau mà ngủ

ngày sẽ dài thêm / đêm ngắn đi

     

NÓI VỚI NGƯỜI 

  

Chẳng dựng đời nhau được

thì dựng người nhau lên

bằng dựng tình nhau trước

trái tim mình ưu tiên

 

  Chẳng cởi áo nhau được

sao cởi lòng nhau ra

em dài tia mắt mắt ướt

anh nhọn ý dâm tà

 

Cả đời mình quanh quẩn

Như giọt máu quẩn quanh

Như bàn tay lẩn thẩn

Lúc em ngồi bên anh

 

Thử dựng hồn nhau ngược

để nuôi tình nhau xuôi

em trôi / chìm con nước

anh bay / lửng khoang trời

 

Một u tình bụi bặm

đóng váng sầu kinh niên

hai hoang hồn không tắm

khối dơ giờ ung viêm

 

Lật quay người nhau lại

để căm thù nhau thêm

còn căm thù nhau mãi

mở toang lòng nhau xem

   

mở toang lòng nhau thuộc

phải dựng người nhau lên

dựng nên tình nhau được

sẽ ru đời nhau yên

 

 

GOÁ BỤA

( bài hụt dự thi thơ )

 

Em khép lại

đêm

nỗi buồn goá bụa

góc phòng vuông

trơ trẽn mấy cạnh giường

chỗ ai nằm che tối tăm một nửa

cái bóng dài

goá bụa

cả vào gương

 

Đêm khép lại / em / quấn mền

chốt cửa

cơn mơ triều

đê vỡ / đập

chìm sông

lại giấc ngủ

thuyền hồng phao xanh / giữa

nuớc mênh mông

goá bụa

cả cánh đồng

 

 

 

.
Nguyệt Thảo là một nhà thơ nữ hiện sống tại Việt Nam.

Liên lạc:
nhalinhthao@yahoo.com.vn

 

 
 
Thơ Nguyệt Thảo 
Mục lục ePoetry

 

Nghiã   Là  Tôi Vẫn....

Tôi  còn  đẹp   như mười lăm  mười  bảy  ?
ai  giêng  hai   vẫn  cặm cụi  đi về
ôi  quỷ  đạo 
vòng người  oan nghiệt  ấy
úp  ngửa   lòng 
thắt   ngực  nỗi  đau  /   tê!


Tình      thu  đông /  năm  ba  lần    thất  bát
nhan  sắc   mùa  /  xuân  hạ  /  rãnh thời  gian
giọt  nước mắt 
cứ   mở đường / về  đất
mỗi  hôì  hương  là  mỗi  cuộc  chơi  tàn
 
 
Lại ngồi  buồn  như  hình  sông  bóng  núi
tóc  lìa  vai  /  tim  bỏ  ngực   /  trống  lòng  không
 ngày   rũ  rượi  /  hình   dài    kinh  sám  hối 
đêm  trần  truồng   /  bóng   giải tội   tôi / xong
 
Tôi  còn  đẹp   như  mười  lăm  mười  bảy!
đợi  ba  mươi  ba  mốt  mới  dậy  thì?

 

Nghe  khúc  nhạc  cũ   nhớ  bài thơ  xưa

Sáu sợi giây chùng - bao nốt đau !

người ngâm người hát khúc nhạc sầu

trầm sâu nốt hận - cao nốt nhớ

thăm thẳm nốt buồn - rơi xuống đâu


Rơi xuống yên giang giải bạc hà

rơi vào hỗn hải tấm phong ba

còn lại bao nhiêu người thắt lại

một gói cuồng dông rơi trúng ta ?

 

CHỈ MỘT TÔI NGỒI CHÚC TỤNG TÔI 


Ngày rộn ràng tôi / bữa tiệc vui
đũa đôi ngồi  lại / chén ly cười
lanh chanh môi mắt y áo mới
vuông bếp lòng xanh hoa trái tươi

Và ngon như chiếc bánh bông lan
những mũi dao chia miếng dịu dàng
bao nhiêu thơm ngọt vun từ thuở
cha mẹ nuôi đời nhau chứa chan

Lại sẽ mềm như cây kem ướt
năm bảy quân thù xâu xé / hôn
thịt da êm ái từng vết sượt
để lưỡi môi rung những nụ tròn

Lại
---- nến lung linh / nến bập bùng
một góc tư đời chưa bão dông
khách chẳng đi về / đêm vắng / gió
ai hát đâu xa / lá động lòng

Lại
----- hoa . và những . . / thôi / tôi vậy..
trăm nhánh đời chia trăm nhánh thơm
gót sen bước xuống đài trang gấy
có tiếng ly rơi / vỡ thật dòn

Làm bữa tiệc ngày . . thôi hối  hả
để vắng  thêm  nhau một  chỗ  ngồi
ly cạn ly đầy không ai cụng
chỉ một vui / buồn / tôi chúc tôi


( mỗi một đầu năm là mỗi một sinh nhật buồn )


 

SUỐT CON ĐƯỜNG NGUYỄN DU 



Em đi phố áo len vàng
hai hàng me chụm cổ quàng khăn mây
cuối chiều gió đứng dang tay 
nắng khom lưng đỡ dáng gầy tiểu thư
con đường có những hình như
ngã ba cũng muốn ngã tư cũng thèm

Em qua phố áo len mềm
hai hàng me chụm đầu nghiêng nhánh già
trong ngôi cung thánh hải hà
Chúa ngày xưa tiếc Evà ngày nay
(Hỡi cô thiên sứ lưu đầy
Hai ngàn năm vẫn dấu giầy đồng trinh ?  )

Em đi phố áo len vàng
quán hồng lâu vắng chợ hoàng hoa thưa
chim bay về cõi thờ . . ơ

Tháng giêng mở miệng chào mùa dưng dưng
Vàng lên thẫm phố xanh cùng
m ông lung một mái tóc trùng dương : em

 

 

 Môi  Còn  Hôn Nghĩa  Là  Môi  Cứ  Hứa 


Em  chỉ  có  một  lời  yêu  chân  thật
như  môi  trinh /  hôn  / chỉ  một  nụ  đầu  đời
em chỉ có  một  tình  yêu  thứ  nhất
khi  trao  đi  là  đã  hết  cả  rồi


Nhưng  vẫn  sống  nghĩa  là  còn  yêu  lại
tội  tình  chi   năm bảy  cuộc  chơi  /  và
môi vẫn  hôn  nghĩa  là  môi  biết  phải
cắn  nồng  nàn  cho  bật  máu  tình  ra


Em  chỉ  biết một  lần  yêu  chân  chất  
như con  tim  /  quen  /  mỗi  loại  máu mình  thôi
nên  khi  trót  một  lần  làm  rơi  mất
là  thịt  da  rách lở vết  thương  . . . /   ôi

Tình  chưa  hết phải  đành  lòng mà  yêu  nữa
triệu  đàn  ông  /  chọn lấy một  hai  người
môi  vẫn  hôn nghĩa là  môi  cứ  hứa  :
chỉ một mình  anh
-----------------thôi
---------------------đấy  nhé
------------------------------anh  ơi!

 

Mỗi  Nỗi  Buồn Mang  Một  Tên  Riêng  



Mỗi  nỗi  buồn mang  tên một  gã  đàn  ông
em  xếp  lại cho  ngay  vần dễ  đếm
những  cái  tên  thường  ngày  phải  kiếm
vẫn hồn  nhiên  chễm  chệ  ở  đầu  hàng

Mỗi  nỗi   buồn  mang  tên  một  đứa  tình  nhân
em  đẹp  thêm  mỗi  sau  một  phiên  chợ
để  sướt mướt nhiều  hơn  vào  tráo  trở
nên  nụ  hôn /  đôi  lúc cũng  rất  . .tình  người

Có  nỗi  buồn mang  tên đức  Chúa  trời
cây  thập giá / ngã  ba / lòng / thòng  ân  phước
mười  ngón  tay mân / mê  miền  cứu  chuộc
môi  mép  còn  rền  rĩ  /  phúc  âm  /  ai  ?

Có  nỗi  buồn  mang  tên đấng  như  lai
vườn  ngộ  tịnh  /  luân  hồi đêm  tam  bảo
em  vô  niệm  /  vô  chấp / vô y  áo
hoá  thân đâu ?  /  mờ  mịt  khói  nhang  thiền

Mỗi  nỗi  buồn  mang  một  cái  tên  riêng
em  thích  nhất tên  nỗi  buồn Tận Thế  !

 

.
Nguyệt Thảo là một nhà thơ nữ hiện sống tại Việt Nam.

Liên lạc:
nhalinhthao@yahoo.com.vn

 

 
 
 
 
 
 
 

More...